Hạnh phúc thật

Posted: 15/03/2011 in Bài Giảng

Hạnh phúc thật

VRNs (28.01.2011) – Nghệ An – Chia sẻ Tin Mừng Chúa Nhật 4 Thường niên A

Hạnh phúc là động lực chính yếu nâng bước con người trong suốt hành trình cuộc sống. Nó trở thành nhu cầu tối thượng cho bất kỳ cá nhân, tổ chức chính trị xã hội hay tôn giáo trước khi đặt ra những những mục tiêu hành động cụ thể. Tuy nhiên, do được chi phối bởi khả năng nhận thức, niềm tin, bối cảnh lịch sử xã hội, văn hoá… mà quan niệm về hạnh phúc giữa các đối tượng này xem ra có phần khác nhau. Nhưng chung quy, yếu tố tích cực trong quan niệm về hạnh phúc luôn bao hàm sự kết tinh năng lực và tâm huyết của chúng ta cho  định hướng tối hậu. Định hướng này được khởi đi từ con đường cứu độ của Đức Kitô nhằm dẫn đưa nhân loại đạt tới hạnh phúc đích thực.

1. Hạnh phúc trong đời

Hạnh phúc trong đời thật muôn hình vạn trạng. Có thứ hạnh phúc đặt vật chất như tiêu điểm cuối cùng để nhắm tới. Thứ hạnh phúc này thường chỉ đáp ứng được những cảm khoái nhất thời, vì một khi đối tượng mà người ta nhắm tới trở thành “cổ lỗ sĩ” thì họ không còn hạnh phúc nữa, và họ tiếp tục kiếm tìm…Có thứ hạnh phúc đề cao danh dự. Thứ hạnh phúc này thường coi “tiếng thơm” như chóp đỉnh của đời người, để ra công phấn đấu, lao lực suốt một đời. Nhưng đáng buồn thay, bên cạnh nhiều kẻ ưa cũng có lắm kẻ ghét bỏ, cười chê, khiến người ta bỗng chốc thành kẻ bẽ bàng, thất vọng trước muôn người.

Hạnh phúc theo quan niệm đời thường nhiều khi trở nên thứ tác hại đắng cay. Đó là thứ hạnh phúc của kẻ chỉ mải miết trên con đường danh lợi cá nhân. Họ liều lĩnh dùng mọi thủ đoạn, tiền bạc để có thể đoạt lấy điều mà bản thân cho là “hạnh phúc”. Nhưng thực ra nó lại là nguyên do gây nên biết bao mất mát, đau thương cho bản thân và những người xung quanh.

Hạnh phúc trong đời có khi là một sự thoả mãn nho nhỏ, nhưng cũng có thể là đòi hỏi cho một cao vọng lớn lao. Thứ hạnh phúc nho nhỏ có khi trở nên hạnh phúc lớn vì nó đem lại niềm vui cho biết bao người. Thứ cao vọng lớn lao nhiều khi lại hoá thành nỗi buồn sâu thẳm khôn cùng, vì nó làm tan vỡ khát vọng đẹp đẽ của nhiều người…

Hạnh phúc trong đời là thế !

2. Đức Kitô – Đường hạnh phúc

Đức Kitô đã mở ra cho nhân loại con đường hạnh phúc đích thực. Nó không hệ tại ở một vài châm ngôn hay học thuyết, mà được kết tinh trong Lời của chính Đấng là cội nguồn hạnh phúc, đã không ngại làm một con người, để đưa con người về chung hưởng hạnh phúc với Ngài.

Các mối phúc được Đức Giêsu nêu lên trong Tin Mừng Mt 5, 1 – 12a là trọng tâm của con đường hạnh phúc ấy. Tựu trung các mối phúc đã bao hàm mọi hoàn cảnh sống mà con người có thể tìm gặp hạnh phúc đích thực đến từ Thiên Chúa.

Khi nêu lên các mối phúc này (nghèo khó, sầu khổ, khát khao công chính, chịu bách hại…), Đức Giêsu đã hướng nhân loại tới tầm mức siêu nhiên trong việc nhận diện hạnh phúc, nhất là biết hoạch định những mục tiêu cần thiết để đạt được hạnh phúc.

“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó…”.  Sự nghèo khó là tiêu chí thiết yếu cho hạnh phúc, khi chúng ta sống cái nghèo của Hài Nhi Giêsu, Đấng đã sinh xuống nghèo hèn trong máng cỏ đơn sơ, để cảm thông với nỗi niềm khốn quẫn của bao kiếp đời cơ cực.

Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an…”. Đây không phải là thứ sầu khổ đối nghịch với hạnh phúc, mà là tiền đề giúp chúng ta đạt được hạnh phúc tối hậu nơi Thiên Chúa. Sự “sầu khổ” này không phải là trạng thái ảo não, chán chường, thất vọng mà nó biểu lộ sự tin tưởng cậy trông, phó thác cho bàn tay quan phòng đầy yêu thương của Thiên Chúa.

“Phúc thay ai khát khao nên người công chính…”. Thiên Chúa sẽ làm cho ta “thỏa lòng”, khi chính tâm hồn chúng ta luôn đói khát sự thánh thiện, công chính của Ngài. Chúng ta sẽ hạnh phúc khi được no đầy sự thiện hảo của Thiên Chúa.

“Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa…”. Hạnh phúc đích thực mang giá trị và ý nghĩa cao thượng khi nó được kết hợp với đau khổ của Đức Kitô. Hạnh phúc không đồng nghĩa với đau khổ, nhưng hạnh phúc hệ tại ở chỗ, biết sẵn sàng chấp nhận đau khổ vì mục tiêu chính nghĩa , vì chân lý của Đấng đã “vì yêu thương mà thí mạng cho người mình yêu”.

3. Hạnh phúc cần hy sinh.

Con đường hạnh phúc mà Đức Giêsu đã mở ra cho chúng ta chính là con đường hy sinh, chia sẻ. Nó không chấp nhận những ai chỉ biết sống cho những giá trị và mục tiêu trần thế. Nó không chấp nhận tư tưởng và hành động của những kẻ đề cao hạnh phúc giả trá bên ngoài, đặt các mối lợi bản thân trên lợi ích của cộng đồng.

Hạnh phúc cần hy sinh để gột bỏ khỏi lòng ta những đam mê vật chất, vốn là đầu mối của những chiều hướng xấu, nghịch với hạnh phúc chân thật.

Hạnh phúc cần hy sinh để biết sống tiết độ trong tư tưởng, lời nói, việc làm. Sự tiết độ giúp ta tiến gần tới Thiên Chúa hơn.

Hạnh phúc cần hy sinh để biết khiêm nhường nhận ra con người yếu đuối của ta, để biết “sầu khổ” trước những lỗi lầm mà ta mắc phải trên hành trình đi tìm hạnh phúc.

Hạnh phúc cần hy sinh để sống cho anh em và làm rạng danh Thiên Chúa thay vì sống cho danh dự của riêng ta.

Đời sống hy sinh nâng chúng ta lên những nấc thang hạnh phúc. Ở đó, chúng được gặp gỡ Thiên Chúa và anh em, để làm giàu thêm kho tàng hạnh phúc đã được Thiên Chúa sắm sẵn cho ta từ muôn đời.

 

J.B. Nguyễn Quốc Tuấn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s